Vô Thượng Luân Hồi

Chương 253: 253: Triệu Bân Không Ngó Ngàng Gì


Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ
22px
Chiều rộng khung
100%
Dãn dòng
180%
trước sau →

Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Luân Hồi



“Xuất quỷ nhập thần thế!”
Triệu Bân vô thức lùi về sau một bước.

Linh châu của hắn không hề phản ứng gì nên chắc trên người đối phương có bảo bối bí mật nào đó giúp che giấu tu vi.

Sở dĩ lão già áo đỏ chạy tới đây, chắc hẳn là vì trước đó từng thấy ánh sáng vàng phát ra, bất kỳ ai ngó thấy cũng phải chạy tới xem xét.
“Ngoan ngoãn giao nộp đi, ta sẽ cho ngươi được chết yên ổn”.
Lão già áo đỏ cười đê tiện, chỉ là một võ tu Chân Linh tầng bốn thôi mà, tát cho nó một cái là chết tươi.
“Sư phụ, lão hù con kìa!”
Triệu Bân lập tức đứng thẳng người, vẫy vẫy tay về phía sau của lão già.
Sư phụ?
Lão già áo đỏ nhíu mày, lập tức nhìn lại.
Thế nhưng, sau lưng ông ta tối thui như hũ nút, đừng nói tới sư phụ, một con chim cũng không có.

Mẹ kiếp, bị chơi xỏ rồi.
Đợi khi ông ta quay người lại thì Triệu Bân đã bắt đầu trốn, hai bên chân dán hai lá bùa tốc hành, tốc độ nhanh như chớp, chẳng khác nào một bóng đen luồn lách giữa rừng cây.
“Hay lắm, tiểu tử này, nhất định sẽ cho ngươi sống không bằng chết”.
Ông già áo đỏ “hừ” một tiếng, gió lớn nổi lên, ông ta đuổi sát theo sau, gương mặt rất khó coi, thậm chí trở nên dữ tợn.

Một võ tu Chân Linh thấp hèn mà biết nhiều trò ghê, đến cả cao thủ đỉnh cao Huyền Dương như ông ta cũng bị xoay như dế, đúng là mất mặt.
Còn nữa, mẹ kiếp, ngươi ăn gian đấy à?
Dù từng gặp rất nhiều võ tu cảnh giới Chân Linh, nhưng lần đầu ông ta gặp được người chạy nhanh như Triệu Bân.
Ăn gian ư? Ông đây còn muốn lái máy bay luôn kìa?
Triệu Bân chửi thầm một tiếng, đến cả Nguyệt Thần cũng bị chửi theo.

Cô ả này chắc chắn đã biết từ lâu rồi, lại không nói với hắn.

Đỉnh cao Huyền Dương đấy! Ta đánh làm sao lại được?

“Chạy nhanh lên, sư phụ coi trọng ngươi”.
Nguyệt Thần nằm vắt vẻo trên mặt trăng, thậm chí chẳng buồn mở mắt.
Sóng to gió lớn nào cũng trải qua rồi, đây mới chỉ là mương rãnh thôi, ngươi gắng gượng được.
Triệu Bân không ngó ngàng gì.
Bên ngoài giếng cạn có người canh chừng, bất ngờ này khiến hắn trở tay không kịp.

Nếu sớm biết như thế thì hắn nên bịt kín mịt, tuyệt đối không để lộ ra chút chân nguyên nào, như thế còn có thể mượn danh cảnh giới Thiên Võ để hù dọa kẻ khác.

Bây giờ tu vi của hắn hoàn toàn bại lộ, muốn đóng giả cao thủ Thiên Võ để hù dọa thì chỉ sợ đối phương không tin, ông ta có phải kẻ ngốc đâu.
“Đi đâu hả!”
Lão già áo đỏ quát ầm lên, huyết phong nổi lên khắp dọc đường, không biết bao nhiêu cây cối nghiêng đổ vì ông ta, thêm biết bao nhiêu tảng đá lớn bị giẫm đến mức nát vụn và bắn tung tóe, biến thành một đống hỗn độn.

Ông ta đã đạt tới cảnh giới Huyền Dương, còn là đỉnh cao nữa, dù không dùng tới những thứ như bùa tốc độ thì tốc độ cũng đủ nghiền nát Triệu Bân.

Chân Linh bé nhỏ ơi, mẹ kiếp, ngươi chạy không thoát đâu.
Quả thực, tốc độ của ông ta rất nhanh.
Từ bên trên nhìn xuống, nếu Triệu Bân giống như một bóng đen thì ông ta chính là một u linh..


Click Theo Dõi -> Fanpage để cập nhật website

Thông Báo: Website chuyển qua sử dụng tên miền mới 123truyenii.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Nếu bạn không load được website hãy cài đặt app 1.1.1.1 để truy cập website.


Báo lỗi qua fanpage (Trả lời ngay)
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả.
Nếu gặp chương bị lỗi hãy gửi tin nhắn qua fanpage hoặc báo lỗi qua hệ thống để BQT xử lý!
Back To Top