Độc Tôn Thiên Hạ

Chương 161: 193


Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ
22px
Chiều rộng khung
100%
Dãn dòng
180%
trước sau →

Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Độc Tôn Thiên Hạ

Chẳng mấy chốc, cô bé đã về đến sân huấn luyện của gia tộc, không quan tâm đ ến cơn đau trên cánh tay, hết đấm này đến đấm khác được tung vào đệm mềm trên sân.  

Lúc này, một đám trẻ con cũng chú ý đến cô bé, bắt đầu xì xào bàn tán.  

“Ấy ấy, kia chính là Diệp Hoàng, cháu gái của gia chủ đấy”.  

“Ta nghe nói thiên phú của nàng ta tệ lắm, thua xa Diệp Long và Diệp Cầm Dao”.  

“Nàng ta đúng là kỳ quái, mọi người đều nghỉ ngơi chơi đùa cả rồi, chỉ có mình nàng vẫn còn ở đó tu luyện”.  

“Ta nghe nói nàng là sao chổi, hại chết cả mẫu thân đấy”.  

“Đúng đúng đúng, chúng ta phải né nàng ta ra thật xa”.  

Tiểu Hoàng nghe rõ tất cả những lời bọn họ nói.  

Cô bé có chút hoang mang, không biết tại sao các bạn nhỏ lại không thích mình.  

Hơn nữa cô bé cũng đã hỏi phụ thân, mẫu thân qua đời vì cơ thể quá yếu ớt, không phải do cô bé hại chết.  

Nhưng dù đi đến nơi nào, cô bé vẫn có thể nghe thấy những lời đó.  

“Nói cái gì vậy!”  

Lúc này, một tiếng rống to vang lên.  

Ngay sau đó, chính là một cây roi thật dài đánh mạnh lên người mấy đứa nhỏ mới bàn tán, khiến bọn họ la hét inh ỏi.  

“Ấy, quản giáo Báo Tử, bọn ta không dám nữa!”  

Một thanh niên mặt mũi hung dữ hừ lạnh một tiếng, sau khi dạy dỗ bọn họ một lúc thì đi tới chỗ Tiểu Hoàng.  

Nhìn miệng vết thương trên cánh tay cô bé, thanh niên đó khẽ nhíu mày.  

Sau đó lấy ra một ít thuốc trị thương, cẩn thận đắp lên.  

Nhìn nắm đấm nhỏ của Tiểu Hoàng đã đỏ bừng lên, sắp trầy hết cả da, thanh niên đó thở dài.  

Nhưng cuối cùng, biết bản thân mình không giỏi nói chuyện nên không nói lời nào, chỉ xoa đầu Tiểu Hoàng rồi xoay người rời đi.  

Sau lưng, tiếng nắm đấm va chạm vào đệm mềm lại vang lên.  

Ba năm lại trôi qua.  

Gia tộc tranh đấu.  

“Bộp!”, một tiếng, một bóng người bị đánh trúng và văng xuống lôi đài.  

“Vương Vũ đánh với Diệp Hoàng, Vương Vũ thắng!”  

Trưởng lão tuyên bố kết quả đó.  

Diệp Hoàng đứng dậy, lại lau vết máu bên miệng, phủi bụi trên người, trở về bên cạnh phụ thân mình trong ánh mắt phức tạp của tất cả mọi người.  

“Cha…”  

“Haiz… Không sao đâu mà, nghỉ ngơi đi”, phụ thân cô bé vừa than thở vừa nói.  

Diệp Hoàng cúi đầu ngồi xuống, tiếng bàn tán xung quanh không ngừng vang lên bên tai.  

“Một đệ tử trực hệ lại bị chi dưới đè đầu cưỡi cổ”.  

“Uổng phí bao nhiêu tài nguyên dành cho nàng ta”. 

Click Theo Dõi -> Fanpage để cập nhật website

Thông Báo: Website chuyển qua sử dụng tên miền mới 123truyeniii.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Nếu bạn không load được website hãy cài đặt app 1.1.1.1 để truy cập website.


Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả.
Nếu gặp chương bị lỗi hãy gửi tin nhắn qua fanpage hoặc báo lỗi qua hệ thống để BQT xử lý!
Back To Top